Điện máy Nguyễn Kim

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

XIN CHÀO

Tài nguyên dạy học

LIÊN KẾT

TRANG THÀNH VIÊN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Lịch

    Chức năng chính 1

    Gốc > Bài viết > Văn học >

    Trần Đăng Khoa: Chuyện không phải để cười

    (VOV) - Chẳng biết lúc ấy tôi tỉnh hay mơ? Hình như tôi vẫn đang tỉnh. Hoặc nếu có ngủ thì ngủ cũng chưa được bao lâu.

    Rõ ràng tôi vừa mới nằm xuống thì chợt giật mình vì có một bóng người đứng ngay ở đầu giường, nhìn tôi ngây dại. Một ông lão tóc bạc, da mặt nhăn nheo nhưng lại son phấn, trang điểm như một cô dâu mới về nhà chồng. Tự nhiên, tôi thấy rờn rợn...

    - Ông đừng ngại bộ mặt hóa trang này. Tôi đâu muốn thế. Cả đời, tôi có son phấn bao giờ đâu. Tôi cũng đã nói thế rồi, nhưng chẳng ai hiểu. Cái lũ trẻ ranh ấy...Nhưng rồi, đời người, ai cũng thế cả. Vào cái khoảnh khắc ấy...

    - Thế ra cụ là...

    - Vâng, ông đừng sợ. Ông đã từng tán gẫu với ma về bác Nguyễn Khắc Trường ít người nhiều ma trong cuốn Chân dung và đối thoại. Nhưng tôi không phải là ma. Tôi chỉ là một kẻ oan khuất, đi kêu oan. Tôi đã gõ cửa nhiều người. Trong đó có một nhà thơ danh tiếng. Ông ấy cũng đã mang chuyện tôi kể với mọi người bằng một bài thơ rất hay. Nhưng bây giờ, hình như chẳng có ai đọc thơ, dù ngay cả thơ hay. Khổ vậy. Tôi đành phải tìm đến ông...

    - Thế thì cụ nhầm rồi. Tôi mời cụ đến tòa án. Tôi có hai anh bạn thân, là Nguyễn Minh Tâm và Phan Trung Hoài. Họ đều là những luật sư nổi tiếng, đã cứu được bao nhiêu người oan khuất trước vành móng ngựa...

    - Nhưng chuyện của tôi, tòa án lại không thể can thiệp được, để các luật sư có thể ra tay...

    - Thế thì làm sao tôi có thể giúp cụ được.

    - Ông là bạn của báo chí. Lại là cộng tác viên của Blog tòa soạn VOV. Tờ báo mạng có rất đông người đọc. Tôi cũng từng là bạn đọc của tờ báo ấy cách đây chỉ mấy tuần thôi. Gần đây, tôi thấy ông liên tục xuất hiện. Ông còn tung hứng theo bạn bè, trên nhiều chuyên mục VOV...

    - Nhưng chuyện của cụ có cười được không?  Ngày Tết, nhất là trong cái Tết kéo dài này, tôi chỉ quan tâm đến những chuyện để cười. Tết cần phải vui...

    - Thế chuyện của tôi mà không buồn cười à? Buồn cười mà không cười được. Thế mới là chuyện đáng cười nhất. Vả lại, đời người, cũng phải có lúc cười, lúc khóc. Chứ cứ hềnh hệch suốt ngày thì có khác gì con đười ươi. Mà cười cũng có hàng ngàn kiểu cười. Có cái cười thành tiếng. Có khi cười lại ra nước mắt. Có lúc cười mà lại không phải là cười...

    - Vâng, cụ bình vậy thì tôi cũng chỉ biết vậy...

    - Cái số tôi khổ lắm ông ạ. Tôi là nhà cách mạng lão thành. Cả một đời nghiêm túc, thanh bạch mà cuối cùng lại thành một trò cười, ông bảo có khổ không? Bà lão nhà tôi mất sớm, tôi ở vậy, cung cúc gà sống nuôi con. Khi ấy tôi còn trẻ lắm. Cũng có ối người đàn bà trẻ đẹp muốn đỡ đần tôi. Nhưng không ai có thể thay bà ấy nhà tôi được. Tôi chỉ yêu duy nhất có mỗi bà ấy. Trông thấy người đàn bà nào, tôi cũng chỉ nhớ bà ấy. Bây giờ bà ấy đi rồi, bao nhiêu tình cảm sức lực, tôi dồn hết cho thằng con trai. Mà thằng bé nhà tôi, lạy giời cũng rất chăm chỉ. Nó học giỏi, thông minh, làm giám đốc ngành, rồi làm đến tận chức quan đầu huyện. Chả gì cũng to nhất một vùng. Nhiều người bảo tôi có phúc. Tôi thì cũng chẳng biết thế nào? Nhưng tôi chỉ có mỗi nó, duy nhất một mình nó. Thế mà hôm ngã bệnh ra đi, tôi thấy lố nhố quanh quan tài, có bao nhiêu đứa chít khăn xô, vận quần áo xô, là đồ tang lễ chỉ dành riêng cho người ruột thịt. Mà chúng thì không phải họ hàng. Mặt mũi chúng lạ hoắc. Tôi chẳng nhìn thấy bao giờ. Thế mà chúng cũng sụt sịt, có đứa còn khóc ra cả nước mắt nữa mới khiếp chứ. Vừa khóc, vừa len lén nhìn thằng con tôi. Ô hay, tôi có con bồ con bịch nào đâu. Tôi thề có quỷ sứ, thần trùng. Tôi không bồ bịch. Mấy bà mê tôi xưa mới té ngửa ra: “Ối dào! Tưởng thánh thần gì. Bây giờ mới tóe loe ra. Hóa lão già cũng mèo mả gà đồng. Cháy nhà mới ra mặt chuột. Hóa ra lão có cả một đống con ngoài giá thú. Thế mà còn đạo đức giả dối!” Khổ thân tôi...

    - Cụ có lỗi gì đâu mà khổ!

    - Tôi bị vu oan đó thôi…

     - Không, họ không khóc vì cụ, họ chẳng liên quan gì với cụ…

    - Đúng! Đúng! Ừ đúng! Không thể vì tôi được. Có đứa nào thèm để ý đến mặt mũi tôi đâu. Ngay cả tấm hình của tôi bày trên kệ thờ, chúng cũng không thèm lé mắt đến. Mặt mũi chúng lạ hoắc. Thế thì sao chúng lại khóc?

    - Họ khóc vì ông Chủ tịch huyện con cụ đấy. Khóc để lấy lòng, rồi mong kiếm chác một cái gì đấy...

    - Thế thì phải rồi...Đúng rồi. Ối giờ đất ơi! Ối con ơi! Thế ra mày mới là thằng khốn nạn nhất. Cứ tưởng bố chết, hóa ra là mày chết. Ối con ơi là con ơi...

    Trần Đăng Khoa


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Thành Long @ 19:11 01/02/2012
    Số lượt xem: 420
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Google

    Loading